Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Vài suy nghĩ về tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng

Tác giả: Trần Thanh Nghị
Nguồn: Dân Luận

Tin trên VN Express ngày 14/3/2015 cho biết: "Sau gần 7 năm thi công, tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng ở tỉnh Quảng Nam sắp hoàn thành và có thể trở thành tượng đài lớn nhất Đông Nam Á với kinh phí xây dựng lên đến 411 tỷ đồng".

Trên Dân Luận cũng đăng lại bài viết "Cánh cò - Khoảng cách của sự ngạo mạn" đề cập đến tượng đài này. Xin trích: "Hình thức chính của tượng là chân dung của bà Nguyễn Thị Thứ, bà mẹ Anh hùng của 11 con cháu đã hy sinh..". Chi tiết hơn về bà Nguyễn Thị Thứ, Wikipedia cho biết: "Bà có chồng, 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ...". Bài viết sau là sự chia sẻ cảm nghĩ của tôi về tượng đài nói trên.

Với tâm tình của một người Việt Nam có gia đình, con cháu, tôi thấy bà Nguyễn Thị Thứ là một bà mẹ Việt Nam vô cùng đáng thương. Tôi kính trọng niềm đau và sự mất mát của bà và tôi thấy danh hiệu "anh hùng" mà người ta gán ghép cho bà chẳng những không thích hợp mà còn là một sự xúc phạm nặng nề đến phẩm cách và niềm đau của bà.

Thật vậy, bất kỳ ai trong chúng ta nếu có gia đình, con cái, đều biết một cách rõ ràng và thâm sâu về tình yêu vô bờ mà người cha, người mẹ dành cho con của họ. Đặc biệt trong hoàn cảnh góa bụa của bà Thứ khi một mình phải bương trải để nuôi dưỡng, bao bọc 9 đứa con không có sự giúp đỡ của người chồng.

Bất cứ bà mẹ nào trên thế giới lại không cuống quít lo âu khi thấy con mình lỡ bị dao cắt tay, chảy máu. Bất cứ người mẹ nào không thức thâu đêm suốt tháng khi con đau đớn nằm rên siết trong cơn bệnh. Có bà mẹ nào có thể ngủ ngon khi biết con mình đang trên đường đi đến chiến trường, mà phần sống thì ít mà phần chết thì nhiều! Chỉ những tai nạn tầm thường xẩy ra cho con, là trái tim người mẹ đã quặn đau, tấm lòng đã âu lo, kinh sợ... Nói chi khi những người con đi vào cõi chết!

Nỗi đau sẽ lớn đến thế nào nếu ta có một người con bị chết trong tuổi thanh xuân. Càng khủng khiếp hơn khi con mình chết trong đau đớn. Và kinh sợ nhường nào khi con mình bị giết chết bởi những viên đạn thù, những mũi lưỡi lê thấu tim hoặc những đòn tra tấn man rợ!

Bà Nguyễn Thị Thứ cũng như muôn vàn bà mẹ khác trên thế giới. Tôi chắc chắn rằng không bao giờ bà muốn bất cứ người con nào của bà bị đứt tay chảy máu vì một con dao nhỏ chứ đừng nói đến đứa con ấy bị người ta giết chết bằng súng, bằng lựu đạn, bằng bom!

Nhưng việc ấy đã xẩy ra. Không phải với một đứa mà với cả một đàn con 9 đứa. Tôi dám chắc rằng nếu điều ấy xẩy ra cho bất kỳ ai trong chúng ta, chúng ta sẽ phát điên, hoặc ít nhất sẽ bị tâm thần, không thể bất nhân đến mức thấy một đứa con bị giết, lại tiếp tục đẩy đứa thứ hai ra đi, để rồi lại bị giết! Cứ như vậy lập đi lập lại đến 8 lần trong cuộc đời khốn khổ.

Tôi hoàn toàn không tin bà muốn như vậy. Rõ ràng là bà phải chịu như vậy. Phải ngậm đắng nuốt cay mà chịu như vậy. Phải tan nát con tim mà chịu như vậy!

Câu hỏi đặt ra là: Chính những đứa con đã tự ý hay có bộ máy nào đã xúi bẩy những đứa con quay mặt với nỗi đau của bà? Quyền lực nào đã cướp trên tay bà những đứa con bà yêu dấu hơn chính bản thân? Đây không chỉ là sự mất mát mà còn là nỗi kinh hoàng, là sự tuyệt vọng và sau đó sẽ là sự thống hối, kể từ khi đứa con đầu tiên vừa kêu hai tiếng "Mẹ Ơi"vừa ôm ngực gục xuống, cùng giòng máu phọt ra từ trái tim luôn thổn thức vì muốn về với mẹ!

Đọc thêm »

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét