Tác giả: Eric Draitser
Nguồn: New Eastern Outlook
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa
Trung Quốc mới đây đã tiến một bước quan trọng trong việc kiểm soát chặt chẽ hơn các tổ chức phi chính phủ ngoại quốc (NGO) trong phạm vi quốc gia. Bất chấp sự lên án của các nhóm được gọi là nhân quyền ở phương tây, động thái của Trung Quốc nên được hiểu là một quyết định trọng yếu để bảo vệ chủ quyền chính trị. Dĩ nhiên, những lời kêu gào đinh tai nhức óc về “áp bức” và “thù địch với xã hội dân sự” của các NGO phương tây không hề làm suy chuyển quyết tâm của Bắc Kinh do chính quyền này đã nhận ra tầm quan trọng của việc ngăn chặn mọi con đường dẫn đến bất ổn chính trị và xã hội.
Lập luận thông thường, một lần nữa được dùng để phản đối Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc, là nó hạn chế tự do lập hội và thể hiện quan điểm, cũng như là công cụ để bóp nghẹt mảng xã hội dân sự ở Trung Quốc. Những người bảo vệ NGO mô tả đạo luật này như là một ví dụ về vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc và là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh không nỗ lực cải thiện nhân quyền. Họ cho rằng Trung Quốc đang hướng tới củng cố chính quyền độc đoán bằng cách phong tỏa không gian dân chủ mới xuất hiện trong những năm gần đây.
Mặc dù vậy, giữa những tiếng kêu ai oán về nhân quyền và dân chủ, điều không được nhắc đến là sự thật rất đơn giản rằng các NGO nước ngoài, cũng như NGO nội địa được tài trợ bằng tiền của nước ngoài, hầu hết là công cụ phục vụ cho lợi ích nước ngoài và được sử dụng như là vũ khí quyền lực mềm để gây bất ổn. Và đây phải đơn thuần là thuyết âm mưu nữa khi lượng hồ sơ về vai trò của các NGO trong rối loạn chính trị gần đây của Trung Quốc là rất đồ sộ. Không phải là nói quá khi cho rằng cuối cùng Bắc Kinh cũng nhận ra, giống như Nga trước đó, rằng để duy trì sự ổn định chính trị và chủ quyền thực sự thì họ cần phải có khả năng kiểm soát không gian dân sự, thứ mà nếu không sẽ bị Hoa Kỳ và đồng minh của họ thao túng.
“Quyền Lực Mềm” và Làm Mất Ổn Định Trung Quốc
Joseph Nye định nghĩa nổi tiếng “quyền lực mềm” là khả năng một quốc gia thuyết phục một quốc gia khác và/hoặc điều khiển các sự kiện mà không cần đến sức mạnh hay sự cưỡng ép để đạy được kết quả chính trị mong muốn. Một trong những công cụ chủ yếu của quyền lực mềm hiện đại là xã hội dân sự và các tổ chức NGO thống trị nó. Với sự hậu thuẫn tài chính của các cá nhân và tổ chức quyền lực trên thế giới, những NGO này sử dụng vỏ bọc “thúc đẩy dân chủ” và nhân quyền để thực thi chương trình của những người bảo trợ cho họ. Trung Quốc là nạn nhân của chính chiến lược này.
Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền và hầu hết tổ hợp NGO đã lên án Luật Quản Lý Tổ Chức Phi Chính Phủ Ngoại Quốc của Trung Quốc bởi vì họ tin (một cách đúng đắn) rằng đạo luật sẽ ảnh hưởng nhiều đến những nỗ lực hành động độc lập với Bắc Kinh của họ. Tuy nhiên, trái với bộ mặt ngây thơ hoàn hảo mà những tổ chức này dùng làm mặt nạ, sự thật là họ hành động như là tay sai không chính thức của cơ quan tình báo và chính quyền phương tây, và họ đã đóng vai trò chủ chốt trong việc làm cho Trung Quốc bất ổn trong những năm gần đây.
Ví dụ điển hình được nhiều người biết đến nhất là sự can thiệp chính trị năm 2014 với phong trào “Chiếm Đóng Trung Tâm” rùm beng ở Hồng Kông, còn được gọi là Phong Trào Chiếc Ô. Truyền thông phương tây mớm cho các độc giả thiếu hiểu biết hết câu chuyện này đến câu chuyện khác về phong trào “ủng hộ dân chủ” tìm cách nói lên tiếng nói, như người phát ngôn Nhà Trắng John Earnest đã viết một cách nực cười, “… của nguyện vọng người dân Hồng Kông.” Nhưng những lời trống rỗng đó chỉ là một phần của câu chuyện.
Điều mà giới truyền thông doanh nghiệp của phương tây đã không đề cập là mối liên hệ chặt chẽ giữa phong trào Chiếm Đóng Trung Tâm và các cơ quan chủ chốt của quyền lực mềm Hoa Kỳ. Lãnh đạo thường được chào hàng của Chiếm Đóng Trung Tâm là một học giả thân phương tây có tên là Benny Tai, một giáo sư luật của trường đại học Hồng Kông. Mặc dù ông ta tự nhận là lãnh đạo của phong trào dân chúng, ông Tai đã nhiều năm là đối tác của Viện Dân Chủ Quốc Gia (NDI), một NGO chỉ có danh nghĩa chứ thực tế nhận tài trợ trực tiếp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thông qua tổ chức Hỗ Trợ Dân Chủ Quốc Gia (NED). Trên thực tế NDI là một trong những tổ chức ủng hộ hàng đầu (và hỗ trợ tài chính) cho Trung Tâm So Sánh và Công Luật của đại học Hồng Kông, một chương trình mà Benny Tai có quan hệ thân thiết, cũng như là thành viên hội đồng quản trị từ năm 2006. Vậy là, không phải là một lãnh đạo mới nổi mà Tai được lựa chọn cẩn thận làm người dẫn dắt phong trào cách mạng màu do Mỹ tài trợ.
Đọc thêm »
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét